Nơi em thuộc về là góc yên bình mỗi chiều tan học
Nơi mà Haruka Yamamoto thuộc về là căn nhà nhỏ quen thuộc dù tường hơi cũ và đôi khi mưa dột. Mỗi chiều tan học về, Haruka Yamamoto đặt cặp sách xuống ghế, ngồi thở một lúc là thấy lòng nhẹ nhàng. Ngoài kia ồn ào náo nhiệt, trong nhà này lại yên bình hơn. Mẹ hay hỏi hôm nay học thế nào, Haruka Yamamoto trả lời lúc được lúc không. Dù có hôm bị điểm kém và buồn, Haruka Yamamoto vẫn cảm thấy an toàn. Nơi thuộc về không cần đẹp đẽ, chỉ cần có người chờ đợi và Haruka Yamamoto được là chính mình mà không phải cố gắng.